Vân Thư cũng chẳng hề muốn gặp Tiêu Diệc Sâm, nhất là tại Vân gia. Ký ức của nàng lại lần nữa bị khơi dậy. Những chuyện đã xảy ra tại Vân gia khi xưa hiện rõ trong tâm trí. Trước khi nàng thành thân, hắn thường xuyên xuất hiện trong hoa viên của Vân gia. Giờ nghĩ lại, nàng tự hỏi tại sao khi ấy mình lại không nhìn thấu bộ mặt thật của hắn. Nếu không phải nàng là trưởng nữ của Vân gia, liệu hắn có phí nhiều thời gian như vậy trên người nàng hay không. “Công chúa, hôm nay cứ nằm trên giường nghỉ ngơi đi. Đợi Tiêu Hoàng rời đi rồi, chúng ta lại được an nhàn một thời gian nữa. Vĩnh Ninh chu môi, trong lòng đã chửi mắng Tiêu Diệc Sâm không dưới trăm lần. Nàng nhảy khỏi ghế, bước về phía giường. Vân Thư, như những lần trước đây khi ở trong cung, bèn cho nàng uống một viên thuốc. Rất nhanh sau đó, cô gái nhỏ trên giường chìm vào giấc ngủ. Nhìn khuôn mặt ngây thơ ấy, Vân Thư bất giác cau mày. Đến giờ nàng vẫn chưa dám nói với Vĩnh Ninh rằng Hoàng đế nước Thần đã băng hà. Nàng sợ rằng nếu nói ra, với tính cách bốc đồng của công chúa, không biết nàng sẽ làm ra chuyện gì bất lợi. Thà để nàng sống trong sự vô tri thêm một ngày còn hơn phải đối mặt với đau khổ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương