Vân Thư do dự một lúc, cuối cùng không kìm được mà đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa đã lâu không chạm đến. Cánh cửa kêu một tiếng nhẹ nhàng, không gian quen thuộc bên trong ùa vào, mang theo một chút mùi vị của thời gian bị phong kín. Ánh sáng dần bao phủ căn phòng, hiện ra trước mắt là chiếc bàn bát tiên mà nàng đã quá quen thuộc. Bước chân chậm rãi đưa nàng vào bên trong, căn phòng sạch sẽ không tì vết, như thể nàng mới chỉ rời đi từ hôm qua. Mọi đồ đạc vẫn được đặt ở nguyên chỗ cũ: bức tranh sơn thủy nàng yêu thích, lò hương do chính tay nàng chọn, chậu cảnh từng được nàng cẩn thận tỉa tót. Tất cả đều giống hệt trong ký ức của nàng. Cảm giác xúc động trào dâng trong lòng, khiến mắt nàng lập tức đỏ hoe. Nhưng ngay sau đó, vẻ mặt nàng biến đổi. Dù căn phòng này vẫn như hôm qua, nhưng nàng đã không còn là con người của ngày hôm qua nữa! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương