Cả Vân gia đều biết rằng, Vân Mục luôn coi y thuật như sinh mệnh, ông không thể tha thứ cho bất kỳ ai bất kính với y thuật. Năm xưa, khi kinh thành xuất hiện vài kẻ giả danh thầy thuốc để lừa gạt người dân, Vân Mục đã không quản bận rộn, đích thân trục xuất bọn họ khỏi kinh thành. Đồng thời, ông còn nhân danh Vân gia đưa ra tuyên bố với toàn Nghệ quốc, khiến những kẻ này trở thành “chuột chạy qua đường“. Nghe nói, cuối cùng bọn họ phải rời sang quốc gia khác để tiếp tục lừa đảo. Quả nhiên, nét mặt của Vân Mục lập tức trở nên nghiêm nghị. Ánh mắt nghiêm khắc của ông hướng về phía Vân Thư: “Ngự thái y, người hành y cần cẩn trọng. Không biết cô giải thích thế nào về hành động vừa rồi?” Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía Vân Thư, rõ ràng họ tin rằng Vân Mục đã đứng về phía mình. “Chưa kịp xin phép biểu thiếu gia trước, đúng là lỗi của thần nữ.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương