Tuy nhiên, Vân Thanh Phong không cảm thấy lời của Vân Thư có chút gì hài hước. Nàng chỉ thấy Ngự thái y này thực sự không biết điều. Thay vì ngoan ngoãn thừa nhận bản thân kém cỏi, lại còn muốn tự chuốc lấy nhục nhã.

Sắc mặt nàng lạnh đi, nói:

“Nghe thì cao thượng lắm, nhưng ai chẳng biết y thuật của Vân gia ta sâu rộng, mỗi năm có bao nhiêu người cố gắng mọi cách để được vào Vân gia học tập. Vậy mà giờ lại để kẻ khác lợi dụng sơ hở, tưởng rằng nhờ cái danh hiệu mượn được mà trèo lên cành cao, ngang nhiên đến đây lừa ăn lừa uống. Nay lại còn nhắm đến y thuật của Vân gia ta, thật không biết tự lượng sức mình!”

Những lời này khiến mọi người xung quanh hít vào một hơi lạnh. Không ngờ Thanh Phong tiểu thư vừa mở miệng đã sắc bén, câu nào cũng như dao nhọn, nếu là họ, e rằng đã xấu hổ không biết chui vào đâu.

Thược Dược đứng cạnh kinh hãi nhìn nữ tử tuyệt sắc trước mắt. Nàng không ngờ Thanh Phong tiểu thư lại nói năng nặng nề đến vậy, lời lẽ như “lừa ăn lừa uống” chẳng phải gián tiếp xúc phạm cả công chúa Vĩnh Ninh hay sao? Quả thật quá thiếu chừng mực!