Vân Thanh Phong chậm rãi ngẩng đầu lên, im lặng nhìn nam tử trước mặt. Vân Trường Phong ngẩn ra, hỏi: “Sao vậy, muội muội không đồng ý sao? Hắn vốn định ra mặt giúp nàng xả giận, lẽ nào nàng không cảm kích?

“Tứ ca định làm gì?

Gương mặt Vân Trường Phong sáng lên, hắn nghiêng người, hạ giọng: “Ở Vân gia mà dám xưng là Ngự thái y, thì phải cho nàng ta một bài học! Hủy đi danh tiếng của nàng, để xem nàng còn mặt mũi nào về Thần quốc. Sau này gặp người Vân gia chúng ta, nàng cũng phải tránh đường mà đi!

Tại dược phòng.

“Đại nhân lại đến lấy thuốc sao? Một gia đinh tươi cười, đẩy gói thuốc đã được chuẩn bị sẵn ra trước mặt Vân Thư.