Nàng ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy tình cảm kia, nhưng không thể tự dối lòng mình. Được gặp lại Phượng Lăng, và biết rằng những ngày tới hắn sẽ ở lại Vân phủ với thân phận thị vệ, lòng nàng không khỏi cảm thấy vui vẻ. Có một người âm thầm ở bên cạnh, chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc sao? Vân Thư luôn cảm thấy, không biết vì sao mỗi khi nàng phải đối mặt với những bước ngoặt quan trọng, Phượng Lăng dường như luôn xuất hiện bên mình. Trên con đường phục thù đầy gian khổ, nàng chưa bao giờ thấy đơn độc. Nhưng sau khi gặp hắn, Vân Thư mới nhận ra bản thân muốn nhiều hơn. Lúc ấy, nàng mới hình dung được một tương lai sau khi phục thù. Nàng từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay trỏ của Phượng Lăng, mọi thứ đều không cần nói thành lời. “Thư tỷ tỷ? Vĩnh Ninh thắc mắc khi thấy Vân Thư lâu quá không vào, bèn tò mò ló đầu ra. Nàng bắt gặp cảnh tượng người đàn ông đeo mặt nạ đứng trước mặt Vân Thư, bầu không khí giữa hai người có chút kỳ lạ. Nàng lập tức nhận ra hắn, chính là người đã xuất hiện cứu họ khỏi một cuộc tập kích trên đường đi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương