Biểu cảm của Vân Mị lúc này trở nên vô cùng khó coi. Khóe môi nàng gượng gạo nhếch lên: “Bệ hạ vừa từ chỗ Vũ Phi trở về sao? Nàng ấy đã nói gì về thần thiếp vậy?”

Con tiện nhân đó, vừa mới được sủng ái đã biết cách ly gián trước mặt bệ hạ!

“Nàng ấy có thể nói được gì chứ? Nàng ấy đau đến mức không nói nổi!” Giọng của Tiêu Diệc Sâm sắc lạnh, khiến Vân Mị nhíu mày. Chẳng lẽ bệ hạ đau lòng vì Vũ Phi mà đến tìm mình gây khó dễ?

“Vũ Phi làm sao vậy? Nếu thân thể không khỏe, bệ hạ nên truyền Ngự Y, thần thiếp thì có thể làm gì được?”

Tiêu Diệc Sâm nhìn nữ nhân trước mặt, gương mặt không chút nhượng bộ của nàng khiến hắn cảm thấy ghê tởm. “Ngươi thật đúng là người của gia tộc Vân, hay là những năm qua, những gì ngươi học được đều đã trả lại cho Quốc trượng hết rồi?”