“Ái! Ngồi bên bàn, Vân Thư khẽ nhíu mày, cúi đầu nhìn ngón trỏ đang rỉ máu của mình. Trên giường, Vĩnh Ninh lập tức ngồi bật dậy: “Thư tỷ, bị kim đâm trúng sao?! Từ nãy giờ, nàng vẫn yên lặng nhìn Vân Thư cẩn thận gắn kim bạc vào chiếc vòng tay. Thư tỷ nói đó là vật bảo vệ tính mạng. Vốn định nhờ chị làm cho mình một cái, nhưng giờ nhìn thấy, nàng lại cảm thấy món đồ này quả thật không hề an toàn. Vân Thư ngẩng đầu lên, mỉm cười trấn an nàng, rồi nhẹ nhàng dùng khăn tay ép lên đầu ngón tay đang chảy máu. Không hiểu sao, sáng nay khi thức dậy, nàng đã có cảm giác bất an, như thể có thứ gì đó thiếu vắng. “Thư tỷ, muội thấy hơi đói... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương