Sau một hồi chờ đợi, ánh sáng rực đỏ trên sân khấu bắt đầu chiếu sáng, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tiêu Phi xuất hiện. “Sao còn chưa lên?!” Thư Hoàng hậu nhíu mày, giọng nói đầy vẻ khó chịu. Ánh sáng chói mắt khiến nàng càng thêm bực bội. Trong đầu, nàng đã bắt đầu nghĩ cách xử lý Tiêu Phi sau buổi yến tiệc này vì dám “làm trò” để thu hút sự chú ý của Hoàng thượng. Đúng lúc đó, những cánh hoa đỏ rực từ trên trời rơi xuống, tạo thành một khung cảnh lung linh. “A, đây là...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương