Lúc này, ánh mắt của Cố Tầm Phương tràn đầy lửa giận. Không cần nghĩ nhiều, hắn biết ngay kẻ mua sát thủ giết mình chính là tên Tào Phương hèn hạ này. Chắc chắn hắn đã tìm được những món đồ bị trộm của mình ở biên thành, vì muốn trả thù thất bại trong lần thách đấu trước nên mới nghĩ ra cách sỉ nhục như vậy. Một lượng bạc?! Cố Tầm Phương thầm nghiến răng. Trong mắt hắn, mạng mình chỉ đáng giá một lượng bạc thôi sao?! Xuân Hương ở bên cạnh cảm nhận rõ sự thay đổi trên người Cố Tầm Phương. Khóe mắt nàng liếc qua, thấy gương mặt thanh tú kia lúc này lại tối sầm. May mà Tiêu Diệc Sâm không để ý đến những nhân vật nhỏ như bọn họ, nếu không, Cố Tầm Phương rất dễ bị lộ. Ngay sau đó, cung nữ mang lên bàn các loại điểm tâm tinh xảo và trà hảo hạng, Tiêu Diệc Sâm có vẻ muốn cùng Vân Thư trò chuyện lâu hơn. “Nào, kể kỹ cho ngự thái y nghe, ngươi phát hiện ra những món đồ này như thế nào. Tiêu Diệc Sâm tỏ ra rất hào hứng, vừa nói vừa quan sát biểu cảm của Vân Thư. Trong lòng hắn đoán rằng, liệu Cố Tầm Phương đến nước Nghệ có phải là gián điệp do Thái tử nước Thần phái đến? Nhưng thật khó hiểu, Tiêu Diệc Sâm biết rõ Cố Tầm Phương không biết võ công, vậy tại sao Thái tử nước Thần lại mạo hiểm gửi một nhân tài hiếm có như vậy đến địa bàn của mình? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương