Cung điện nước Thần đón nhận một sức sống mới, ngay cả không khí cũng trở nên tươi mát hơn. Trên khuôn mặt của mọi người đều hiện lên sự nhẹ nhõm như sau cơn mưa trời lại sáng, khắp nơi trong cung vang lên tiếng cười vui vẻ. Tất nhiên, ngoại trừ một nơi.

“Thưa nương nương…

Hàng chục cung nhân quỳ dưới đất, nức nở, run rẩy chờ đợi sự trừng phạt sắp tới.

Họ hiểu rõ, dù Nhị điện hạ được an táng long trọng, nhưng những kẻ hầu như họ chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp. Họ không biết Thái tử sẽ xử trí mình ra sao. Và người ở vị trí khó xử nhất chính là Hoàng phi – Ngô Tuệ Vân.

Người phụ nữ tĩnh lặng ấy vận một bộ y phục giản dị, chỉ ngồi lặng lẽ bên khung cửa sổ, ngắm nhìn cảnh sắc xanh tươi bên ngoài. Nàng dường như chẳng để tâm đến những cung nhân đang đau khổ trong phòng.