“Thái hậu không cần giả vờ làm trò nữa! Bản cung biết rõ mình không được Thái hậu yêu thích, nhưng Nhị hoàng tử, hắn là vô tội! Hiện giờ bị kẻ gian hãm hại, sống chết chưa rõ. Mong Thái hậu trả lại công bằng cho Nhị hoàng tử!

Bàn tay run rẩy của Mai Phi chỉ về phía Đông Phương Húc, người đứng bên cạnh Thái hậu. Ánh mắt hắn không hề né tránh, chỉ bình tĩnh nhìn Mai Phi đang chỉ trích mình.

“Cái gì? Chuyện này là sao? Nhị điện hạ đã xảy ra chuyện gì?

Các đại thần không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nghe lời của Mai Phi, chẳng lẽ Nhị hoàng tử bị Thái tử hãm hại?

“Bản điện không rõ ý Mai Phi nương nương là gì. Tuy nhiên, bản điện lại có một vài điều thắc mắc, mong nương nương giải thích rõ ràng. Đây là thứ huyện chủ Vĩnh Cát để lại trước khi rời kinh. Nương nương luôn miệng nói rằng phụ hoàng lâm bệnh nặng là do mẫu hậu gây ra. Nhưng huyện chủ Vĩnh Cát đã phát hiện, phụ hoàng thực chất bị đầu độc. Độc tố đến từ vài chậu dạ lai hương trong cung phụ hoàng. Mai Phi nương nương có nhớ những chậu dạ lai hương đó không?