“Ưm... ưm... Đây là đâu?! Đông Phương Duệ cố gắng hồi tưởng lại mọi chuyện đã xảy ra trước đó. Tại sao hắn lại ở nơi này? Đây là một căn phòng cực kỳ đơn sơ, ngoài chiếc giường thì không có bất kỳ đồ vật nào. Căn phòng trống rỗng, chỉ thấy những ô cửa sổ cũ kỹ đã bị bịt kín.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng mở khóa. Một bóng người cao lớn bước vào. Người này dùng khăn đen che nửa khuôn mặt, lạnh lùng cất tiếng:

“Tỉnh rồi sao?

Giọng nói này khiến Đông Phương Duệ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời không nhớ ra đã nghe ở đâu.

“Ưm... Đông Phương Duệ cảnh giác nhìn từng cử động của người kia. Hắn tiến tới bên giường, kiểm tra kỹ dây trói trên tay chân Đông Phương Duệ, sau đó giật mạnh miếng vải bịt miệng hắn.