Ngữ khí của Đông Phương Húc khiến Tây Nguyệt thoáng chần chừ, nàng không thể nhận ra đối phương đang phẫn nộ hay mang một cảm xúc nào khác. Nhị hoàng tử và Thái tử cùng lớn lên, tình huynh đệ ấy sâu nặng đến nhường nào? Nếu là trước đây, Tây Nguyệt có lẽ sẽ nghĩ Thái tử sẽ mềm lòng mà không ra tay. Nhưng hiện tại… nàng có nên tiếp tục nói hay không?

“Nhị hoàng đệ bên cạnh chắc chắn có tai mắt của Mai phi. Những lời ngốc nghếch như thế, sau này không được nói nữa.” Đông Phương Húc lạnh lùng liếc nhìn nàng, Tây Nguyệt ngẩn ra. Đây là lý do của Thái tử? Chỉ vì bên cạnh Nhị hoàng tử có người Mai phi cài vào bảo vệ nên không thể động đến hắn?

Chỉ vì điều này thôi sao?

Tây Nguyệt chăm chú nhìn nam tử trước mặt, Đông Phương Húc nhận ra ánh mắt của nàng, không vui mà nhíu mày. “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ là Tây Nguyệt có một cách có thể khiến người bên cạnh Nhị hoàng tử rời đi. Chỉ là không biết điện hạ có tin tưởng Tây Nguyệt hay không.” Trên mặt Tây Nguyệt hiện lên nụ cười sâu xa. Đôi mắt của Đông Phương Húc không gợn sóng, chỉ im lặng nhìn nàng, cuối cùng quay người, không nói thêm lời nào.