Vân Mục cảm thấy giọng nói của Vân Thư như vọng ra từ một nơi sâu thẳm, ánh mắt ông không tự chủ được mà dừng lại trên khuôn mặt nàng. Đôi mắt ấy… dường như đang muốn nói với ông điều gì, nhưng trong ánh mắt sâu thẳm đó lại ẩn chứa quá nhiều thứ mà ông không muốn đối diện.

Sợ hãi? Phải, Vân Mục bất ngờ nhận ra mình có chút sợ hãi. Ông không muốn truy cứu sâu thêm, nhưng ánh mắt vẫn lặng lẽ lướt qua giữa cánh tay của Phượng Vũ và đôi mắt của Vân Thư.

Nàng hiểu y thuật, nàng biết kỹ thuật nối gân của nhà họ Vân, và nàng cũng tên là Vân Thư…

Vân Mục lập tức lùi lại hai bước, không cẩn thận va phải chiếc bàn nhỏ phía sau. Vài con dao nhỏ rơi xuống đất, tạo nên tiếng động khiến Phượng Vũ quay lại đầy thắc mắc:

“Quốc trượng đại nhân?