“Ba năm trước?” Vân phu nhân thoáng vẻ nghi hoặc. Thược Dược tiến lên, chỉnh lại tấm chăn cho bà, rồi nhẹ nhàng nói:

“Phu nhân, ba năm trước người chẳng phải đã đến chùa Cẩm Vân, cứu một bà lão cao tuổi đó sao? Nay con trai của bà ấy đến để báo đáp. Lá bùa hộ mệnh này chính là vị công tử ấy tự mình cầu nguyện cho phu nhân. Chỉ tiếc rằng người ngủ sâu, nên nô tỳ không tiện đánh thức.”

Tuy nhiên, nét mặt của Vân phu nhân lập tức trầm xuống, đôi mày nhíu chặt. Ba năm trước? Bà đến chùa Cẩm Vân là vì lúc đó Hoàng hậu đang thực hiện một việc cực kỳ nguy hiểm, bà tới để cầu nguyện cho Hoàng hậu và Hoàng thượng được bình an. Nhưng… bà không hề nhớ mình đã cứu một bà lão nào cả. Hay là… bà đã quên?

Nhìn đóa ngọc lan trắng muốt trong tay, bà cảm nhận được một luồng ấm áp tràn vào trái tim. Loại cảm giác này, bà không thể diễn tả được.

“Vị công tử ấy đâu rồi?