Thược Dược cúi đầu khẽ, trong đầu vẫn không ngừng hiện lên ánh mắt của vị công tử vừa rồi. Không hiểu vì sao, nàng không cách nào gạt hình ảnh đó ra khỏi tâm trí. Ở góc khuất, bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc. “Thược Dược cô nương. Nàng giật mình, ngẩng lên nhìn, thấy hai vị công tử ban nãy đứng trước mặt. Một người nở nụ cười thân thiện: “Không biết Thược Dược cô nương có còn nhớ tại hạ không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương