“Hoàng hậu nương nương nói rất phải, thần nữ đã được chỉ dạy.” Vân Thư cất giọng bình thản, khiến Vân Mị không thể nhìn thấy bất kỳ sự sợ hãi nào trong ánh mắt nàng. Xem ra, ả tiện nhân này đúng là không thấy quan tài thì không rơi lệ.

“Người đâu, xử lý Vũ phi ngay tại chỗ, để răn đe kẻ khác!”

Vân Thư chỉ lặng lẽ nhìn phi tần vô tội bị kéo ra một bên. Từ đầu đến cuối, nữ tử ấy không hề thốt lên một lời cầu xin nào. Vân Thư nhận ra trong ánh mắt của nàng ta là một cảm xúc mâu thuẫn: đã chấp nhận số phận, nhưng vẫn mang đầy sự không cam lòng.

Tiếng roi gậy hung tợn vang lên. Vũ phi cắn chặt môi, không để lộ ra bất kỳ âm thanh nào, cho đến khi môi nàng bật máu, để lộ từng tia đỏ thẫm. Vân Thư nhận thấy, dưới lớp váy bị xốc lên, đôi chân thon dài của nàng được quấn băng chặt chẽ.

Là một vũ công? Có vẻ như nàng phi tần này ngày ngày luyện múa, nên mới cần quấn băng để bảo vệ đôi chân. Khoảnh khắc đó, Vân Thư hiểu ra ý đồ của Vân Mị: nàng ta muốn phá hủy hy vọng của Vũ phi, muốn hủy hoại thứ mà nàng ấy quý trọng nhất.