Một bầu không khí kỳ lạ lan tỏa giữa hai người. Vẻ mặt của Vân Mị thoáng chút biến đổi khi nhìn vào khuôn mặt đối diện. Nàng cố gắng kìm nén cảm giác kỳ quặc đang dâng trào trong lòng, sau đó khẽ mỉm cười một cách dịu dàng. Không ngờ, người đối diện cũng đáp lại bằng một nụ cười nhẹ.

Khóe miệng của nàng ta thoáng qua vẻ tươi mát, dịu dàng như hoa hải đường, ánh mắt phảng phất nét cưng chiều, giống như đang nhìn muội muội ruột của mình. Trong đầu Vân Mị vang lên một tiếng “ầm”, khuôn mặt trước mắt dường như chồng lên hình bóng của một người khác. Nàng lập tức nhắm chặt mắt, rồi mở ra. Nhưng khi nhìn lại, vẫn chỉ là gương mặt bình thường, không có gì đặc biệt.

Vân Mị cảm thấy như bị ma ám. Cảm giác quen thuộc này khiến nàng vừa ghê tởm vừa bất an, nhưng cũng không khỏi suy nghĩ. Chẳng lẽ hoàng thượng để ý đến người con gái xuất thân thấp kém này vì... Nàng cười lạnh trong lòng. “Ta đang nghĩ bậy bạ gì thế này?!”

Nhưng, như thể bị điều gì thôi thúc, nàng cất giọng hỏi:

“Ngự Thái y, chúng ta thật sự chưa từng gặp nhau sao?”