“Ngự thái y… Phượng Vũ vén chăn, định bước xuống giường, nhưng Vân Thư đã kịp ngăn lại. “Phượng đại thiếu gia không cần đa lễ. Đây là Quốc trượng đại nhân của nước Nghệ.

Quốc trượng nước Nghệ... Chẳng phải chính là gia chủ của nhà họ Vân sao? Trong ánh mắt Phượng Vũ lộ rõ sự kinh ngạc. Ngự thái y lại có thể mời được người của nhà họ Vân.

Vân Mục bước tới trước, không đợi Phượng Vũ hành lễ, chỉ nhàn nhạt ra lệnh: “Ngồi.

Giọng điệu dứt khoát, không cho phép từ chối, nhưng lại mang đến một cảm giác tin tưởng khó diễn tả.

Vân Mục nhanh chóng cởi bỏ y phục trên người Phượng Vũ. Vết thương sâu tới tận xương dẫu đã khép lại, nhưng những phần thịt lồi lõm vẫn hiện rõ. Có thể hồi phục được đến mức này trong vài ngày ngắn ngủi cũng là may mắn của chàng trai trẻ này.