“Thần tham kiến Hoàng thượng. Giọng nói trầm ổn vang lên, Tiêu Diệc Sâm liếc nhìn Vân Thư bên cạnh với ánh mắt đầy ẩn ý, rồi mỉm cười nói: “Quốc trượng, mau đứng lên. Vân Mục đứng thẳng người, ánh mắt ngay lập tức chú ý đến nữ tử đang nằm trên giường, đôi mắt khép hờ. Trước khi đến, ông đã nghe nói Tiêu Hoàng muốn ông chẩn đoán bệnh cho công chúa nước Thần. “Công chúa thân thể không khỏe, mong Quốc trượng giúp chẩn đoán. Giọng điệu của Tiêu Diệc Sâm không hề có chút ép buộc, mà lại rất lễ độ, khiến người nghe cảm nhận được sự kính trọng của hắn dành cho Vân Mục. “Thần sẽ cố gắng hết sức. Vân Mục tiến đến bên giường, cẩn thận nắm lấy cổ tay của Vĩnh Ninh, đặt ngón tay lên mạch đập của nàng bằng một tư thế chuẩn mực và điêu luyện. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương