Nhìn theo bóng dáng vị thái giám rời đi, trên gương mặt Vân Mị thoáng hiện một nụ cười độc ác. Nàng hiểu rất rõ về Tiêu Diệc Sâm. Loại hương liệu quý hiếm như Thiên Tiên Hương, đến chính nàng cũng không thể có được, quả thực là độc nhất vô nhị, chỉ có Tiêu Diệc Sâm mới xứng đáng sử dụng. Mà điều hắn không thể dung thứ nhất chính là việc kẻ khác thèm muốn những gì thuộc về hắn. Tính chiếm hữu mạnh mẽ của Tiêu Diệc Sâm khiến hắn không thể chịu được việc bất kỳ ai dám đụng đến những thứ thuộc về mình. Nếu có kẻ nào thật sự phạm vào điều đó, chắc chắn sẽ phải trả một cái giá vô cùng thê thảm. Trong lòng Vân Mị dâng lên một cảm giác hưng phấn khó mà kiềm chế. Sâu thẳm trong tâm trí, nàng đã khẳng định rằng vị ngự thái y của nước Thần kia lần này khó lòng tránh khỏi việc bị Hoàng đế ghét bỏ. Chưa kịp trở thành phi tần trong hậu cung mà đã dám mơ tưởng tới những thứ tốt nhất, đúng là tự cao tự đại không biết lượng sức mình. Nhưng nếu sự việc xảy ra trái với mong muốn của nàng, thì... kết cục của ngự thái y đó chắc chắn sẽ càng thê thảm hơn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương