“Ủa, sao Vân Thư tỷ biết được? Nhưng muội thấy cậu ấy hơi lùn và mập, sắc mặt lại tái nhợt nữa.” Vĩnh Ninh nhìn xuống những ngón tay trắng nõn của mình, hồi tưởng lại cảm giác mềm mại khi chạm vào má cậu bé mũm mĩm, càng nghĩ càng thấy thú vị. Vân Thư chậm rãi đứng dậy, sắc mặt nàng thoáng cứng lại. Ba tuổi... ba tuổi... Liệu đó có thể là con của nàng không? Nhưng điều đó dường như không thể. Vân Mị làm sao có thể giữ lại đứa trẻ của nàng? Nếu cậu bé là con trai của Vân Mị, cậu chỉ nên khoảng hai tuổi. Có điều gì đó không khớp. Chẳng lẽ Vân Mị vẫn còn chút lương tri, không ra tay với con của nàng? Năm đó, cô ta đã mổ bụng nàng, nhưng đứa trẻ vẫn sống sót... Những ký ức đau đớn khiến lòng Vân Thư quặn thắt. Tay nàng vô thức đặt lên bụng, cảm giác tội lỗi lại trào dâng. Điều mà nàng day dứt nhất chính là không thể bảo vệ được đứa con chưa chào đời. Nhưng nếu ông trời đã ban cho nàng cơ hội sống lại, liệu có thể nào cũng để đứa trẻ ấy được sống sót? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương