Trong cung Nghệ quốc.

“Đau...”

Trong cung điện, Vân Thư đang bôi thuốc cho công chúa Vĩnh Ninh. Tiểu cô nương này thỉnh thoảng lại nhăn nhó, khiến Vân Thư không nhịn được mà bật cười.

Tiểu cô nương dường như đã thoát khỏi bóng ma của vụ ám sát lần trước. Hai ngày nay, nàng trở nên vui vẻ, cởi mở hơn nhiều. Có lẽ, nhờ vào việc mấy ngày qua Tiêu Hoàng và hoàng hậu không quấy rầy, cùng với những lần thăm hỏi thường xuyên của Phượng Kỳ, tâm trạng của Vĩnh Ninh mới thay đổi tích cực như vậy.

“Vân Thư tỷ, Vĩnh Ninh thật muốn được tắm rửa thoải mái một lần, luôn cảm thấy trên người có mùi gì đó lạ lắm.”