Cố Tầm Phương đưa tay nắm lấy mũi tên đang cắm trên vai Cầm Hoan. Khuôn mặt nàng ngay lập tức tái nhợt, cảm giác ẩm ướt từ máu chảy ra khiến trái tim Cố Tầm Phương run rẩy. Những ký ức bị chôn giấu trong tâm trí hắn bất giác ùa về, khiến hắn không thể thốt nên lời.

“Đại… Đại nhân…” Cầm Hoan đứng không vững, thân thể nàng trong vòng tay hắn như thể sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Cố Tầm Phương vội nắm lấy bàn tay lạnh như băng của nàng, hoảng loạn hét lên:

“Người đâu! Mau, có ai không!”

Hắn như một đứa trẻ bất lực, hoàn toàn mất đi khả năng suy nghĩ bình thường.

“Đi mau… Đại nhân, đi mau…” Cầm Hoan gần như dùng hết sức lực cuối cùng để đẩy Cố Tầm Phương ra xa. Nàng có thể cảm nhận sự sống đang rời bỏ cơ thể mình từng chút một.