Y phục quan lại trên người hắn hiển nhiên chứng minh địa vị của hắn trong triều đình. Ánh mắt Vân Mị lóe lên tia sáng sắc sảo, tính toán nhanh chóng trong lòng.

Tâm tư của nàng không qua được ánh mắt của Vân Thư. Ba năm không gặp, giờ đây Vân Thư cuối cùng đã nhìn thấu bộ mặt thật của Vân Mị. Trong ánh mắt của nàng ta đầy rẫy những mưu mô toan tính, ngay cả nụ cười cũng ẩn chứa sự nguy hiểm, như thể bất cứ lúc nào cũng đang nghĩ cách hãm hại người khác.

“Phù Vân ly biệt thuở nào, dòng nước trôi qua đã ba năm. Chỉ nhớ chuyện cũ ngày ấy, đâu còn dung mạo thuở xưa.”

Giọng nói của Vân Thư nhẹ nhàng tựa tiếng vọng từ thâm cốc, khiến nụ cười trên khuôn mặt Vân Mị khựng lại. Không hiểu sao nàng ta bỗng cảm thấy khóe mày giật giật, nhưng nhanh chóng áp chế cảm giác kỳ quái trong lòng. Nàng ta khẽ cười, nói:

“Đại nhân và bản cung quen biết nhau sao?”