“Hoàng tổ mẫu, trong lòng tôn nhi chỉ có một mình Huyện chủ Vĩnh Cát, chưa từng thay đổi. Đợi sau khi tôn nhi hoàn thành kỳ vọng của phụ hoàng và mẫu hậu, hy vọng hoàng tổ mẫu sẽ ủng hộ tôn nhi.”

Hắn thẳng thắn bày tỏ tâm ý, khiến Thái hậu không khỏi kinh ngạc.

Hôm nay, Thái tử không còn là người mang dáng vẻ hờ hững như trước kia. Đôi mắt hắn tràn đầy sự kiên định và sâu sắc. Thái hậu cũng cảm nhận được, Đông Phương Húc không phải đang xin phép, mà là đang tuyên bố quyết tâm của mình.

Không hổ là cốt nhục của Hoàng thượng, cái tính si tình này cũng được di truyền. Thái hậu không biết nên khóc hay cười, nhưng bà cũng cảm thấy một chút yên lòng. Cú sốc lần này không làm Thái tử gục ngã, trái lại khiến hắn trưởng thành hơn nhiều.

Ban đầu, bà còn lo rằng thánh chỉ kia sẽ khiến Thái tử oán hận Hoàng thượng. Nhưng xem ra, bà đã lo lắng thừa.