Vĩnh Ninh hoảng sợ nhìn theo đội ngũ đang dần xa khuất, trước mắt nàng nhanh chóng bị bóng tối bao phủ. Một cánh tay mạnh mẽ ghì chặt cơ thể nàng, không cho nàng cử động. Dù cố gắng vùng vẫy thế nào, nàng cũng không thể thoát ra. Nước mắt sợ hãi lại tuôn rơi, nàng quơ quào tay như muốn nắm lấy chút hy vọng cuối cùng, nhưng không ai phát hiện nàng đang gặp nguy hiểm. “Ưm…” Trước mặt là khu rừng đen kịt, không gian tràn ngập mùi ẩm mốc và hơi lạnh của cỏ dại. Kẻ kia bịt chặt miệng mũi nàng, khiến nàng gần như nghẹt thở. Vĩnh Ninh vùng vẫy mãi cho đến khi kiệt sức, tuyệt vọng để mặc mình bị kéo sâu vào trong rừng. Ở phía bên kia, Vân Thư cẩn thận dùng con dao nhỏ cắt bỏ phần thịt nhiễm độc trên cánh tay của Phượng Vũ. Cảnh tượng này khiến Phượng Kỳ không đành lòng nhìn, hắn quay đi, đứng dậy nhìn xung quanh. Bỗng hắn thì thầm: “Công chúa đâu?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương