“Công chúa, người tỉnh rồi.

Vân Thư vén rèm lên, liền nhìn thấy Vĩnh Ninh đang quay lưng lại, co ro thành một khối nhỏ. Nhưng hơi thở gấp gáp và cử động cứng ngắc của nàng khiến Vân Thư nhạy bén nhận ra điều bất thường.

Vĩnh Ninh siết chặt tấm chăn mà Vân Thư đã đắp cho nàng từ trước, đôi mày nhíu chặt như đang đấu tranh với một suy nghĩ nào đó. Một lúc lâu sau, giọng nói khó chịu của nàng mới cất lên:

“Thư tỷ tỷ đi đâu? Vĩnh Ninh ở đây một mình rất sợ.

“Bên ngoài có vài cung nữ xuất hiện triệu chứng không ổn, nên tỷ ra xem qua cho họ. Giọng nói của Vân Thư nhẹ nhàng, mềm mỏng. Nàng hiểu rằng lúc này Vĩnh Ninh chỉ mong có người bên cạnh.