Khu rừng vắng lặng trở nên lạnh lẽo một cách kỳ lạ. Đông Phương Húc không biết mình đã đi bao lâu, nhưng mỗi bước chân lại càng khiến những ký ức về Vân Thư hiện lên rõ ràng hơn.

Những hình ảnh giữa hắn và Vân Thư cứ không ngừng xuất hiện trong tâm trí. Nhưng càng nghĩ, hắn càng thấy lời của Đỗ Viễn Tú không đáng tin. Làm gì có ai không muốn được sống bên người mình yêu thương? Hơn nữa, Vân Thư luôn chọn con đường nguy hiểm nhất, nếu nàng thật sự có người trong lòng, nàng đáng lẽ phải cân nhắc nhiều hơn.

Nhớ lại ánh mắt ngạc nhiên thoáng qua của Quý Cẩm khi chàng đối diện hắn ở phủ Thừa tướng, Đông Phương Húc bỗng nhận ra mọi thứ như dần sáng tỏ.

Vân Thư căn bản không hề có người trong lòng. Nếu nàng có, thì Quý Cẩm không cần phải xin thánh chỉ tứ hôn từ Hoàng đế. Cũng giống như hắn, nếu Vân Thư đồng ý vào cung làm phi, hắn sẽ không đời nào mâu thuẫn với Thần Hoàng.

Nghĩ đến đây, Đông Phương Húc cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm. Phải rồi, chắc chắn là Đỗ Viễn Tú đã lừa dối hắn. Nàng muốn hắn từ bỏ Vân Thư nên mới bịa ra lời nói dối như vậy.