Buổi sáng sớm, bên ngoài điện Cửu Long, những cung nhân đi ngang qua đều không khỏi ngoái đầu nhìn nam nhân đang đứng lặng trong sân. “Điện hạ từ hôm qua đến giờ vẫn chưa ăn uống gì.” “Đúng vậy, thế này làm sao chịu nổi, trời đêm lại lạnh thế, điện hạ vẫn bất động suốt từ đêm qua...” Những tiếng thì thầm to nhỏ không hề lay động người nam nhân kiên định ấy. Bên cạnh, vị thái giám lớn tuổi đã ngồi tựa vào góc, ngủ gà ngủ gật. Một cơn lạnh khiến ông giật mình tỉnh giấc, và khi mở mắt, trời đã sáng. “Ôi chao, điện hạ, sao ngài vẫn còn đứng ở đây...” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương