Một xấp thư từ bị ném mạnh xuống dưới chân Quý Cẩm, tạo nên một âm thanh khô khốc. Đôi mắt phượng của hắn khẽ liếc qua, nhưng vẫn không hề có bất kỳ phản ứng nào. Hắn đã nghe tin, khi mình không có mặt trong buổi triều sớm, Thần hoàng đã ra lệnh để huyện chủ Vĩnh Cát với tư cách ngự thái y theo công chúa Vĩnh Ninh đến nước Nghệ. Hắn không ngờ cuối cùng hoàng thượng lại đưa ra lựa chọn như vậy. Hắn không hiểu, điều gì đã khiến Thần hoàng thay đổi ý định? Chẳng lẽ hoàng thượng không quan tâm đến sự sống chết của huyện chủ Vĩnh Cát? Hoặc là thái tử đã ép buộc, thà đẩy huyện chủ Vĩnh Cát vào hố lửa còn hơn nhìn nàng rơi vào tay người khác? Không, không đúng. Dựa vào sự hiểu biết của hắn về thái tử, chắc chắn thái tử sẽ không làm như vậy. Lúc này, đầu óc hắn hoàn toàn trống rỗng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương