Ánh mắt Đỗ Viễn Tú đầy hoang mang, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt nàng không thể che giấu được. Đêm qua không ngủ, nàng đã chờ đợi điện hạ trong cung suốt một thời gian dài mà vẫn không thấy hắn trở về. Nào ngờ lúc này lại nghe được một tin tức như vậy. “Điện hạ chẳng lẽ nghĩ quẩn hay sao?” “Vết thương của điện hạ có nghiêm trọng không?” Nàng lo lắng vươn tay nắm lấy vai tiểu cung nữ kia. Trên mặt cung nữ nhỏ tràn đầy khó xử, đối với chuyện của thái tử điện hạ, nàng không dám nói nhiều, sợ rước họa vào thân. “Không được, ta phải đi xem.” “Thưa nương nương, điện hạ đã tự nhốt mình trong thư phòng, không gặp bất kỳ ai.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương