Đỗ Viễn Tú chỉ cảm thấy cảnh vật trước mắt đang vụt qua, trong tầm nhìn của nàng chỉ còn lại bóng dáng người nam tử toát ra sự giận dữ trước mặt. Hắn giống như một con thú bị kích động, đang chật vật bên bờ vực phát điên. Cảm nhận sức nóng nơi cổ tay, Đỗ Viễn Tú không hề sợ hãi trước cơn giận dữ của Đông Phương Húc. Ngược lại, lòng nàng càng thêm đau xót, như thể nỗi buồn của hắn truyền qua tay và in sâu vào da thịt nàng. Qua khu rừng, bên hồ tĩnh lặng, xuyên qua khu vườn yên ắng, cuối cùng họ dừng lại ở một viện vắng vẻ. Người nam tử phía trước thả tay nàng ra, quay phắt lại nhìn với ánh mắt tức giận: “Ngươi đứng ngoài đó bao lâu rồi? Đỗ Viễn Tú chưa từng thấy Đông Phương Húc trong trạng thái này. Trong đôi mắt hắn lóe lên ánh sáng mãnh liệt không thể xem thường. Nàng biết mình nghe trộm cuộc nói chuyện giữa hoàng hậu và hắn là hành vi vô lễ. Nhưng cũng giống như Đông Phương Húc không thể buông bỏ huyện chủ Vĩnh Cát, Đỗ Viễn Tú cũng không thể kìm lòng trước những chuyện liên quan đến hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương