“Cái gì? Phượng Kỳ cảm thấy mình có nghe nhầm không. “Huynh đưa ta đi đi… Nhưng, Vĩnh Ninh lại bất giác lặp lại câu ấy. Lần này, sắc mặt của Phượng Kỳ hoàn toàn thay đổi. Hắn vội lùi một bước dài, khuôn mặt hiện rõ vẻ kinh hoảng, nhưng rất nhanh liền trấn tĩnh lại. Chắc hẳn Công chúa Vĩnh Ninh vì quá sợ hãi mà nói năng lộn xộn thôi. Hắn cười gượng, “Điện hạ, Linh Nhi dạo này cũng cứ nằng nặc đòi vào cung. Giờ thì tốt rồi, hai người có thể trò chuyện, khuyên nhủ lẫn nhau… “Huynh không muốn đưa ta đi. Huynh… không phải từng cứu ta sao? Vĩnh Ninh nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc ấy khiến Phượng Kỳ có chút sợ hãi. Đúng là hắn từng cứu nàng, nhưng hiện tại, ngoài Hoàng đế bệ hạ, không ai có thể thay đổi được số phận của Công chúa Vĩnh Ninh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương