“Thần nữ bái kiến Trắc phi nương nương. Vân Thư bước tới trước, khẽ cúi chào trước mặt Đỗ Viễn Tú. Nữ tử đang ngồi vội đứng dậy, nói: “Vĩnh Cát Huyện chủ không cần đa lễ. Ánh mắt Đỗ Viễn Tú dừng lại trên túi hương bên hông Vân Thư, rồi lại liếc nhìn chiếc túi của mình. Trong lòng nàng bỗng dâng lên cảm giác áy náy khó nói thành lời. “Không biết nương nương có phải thân thể không khỏe? Vân Thư hỏi, đồng thời lấy ra bộ kim châm mang theo bên mình. Nhưng bàn tay lạnh buốt của Đỗ Viễn Tú đã nhẹ nhàng ngăn lại, nàng khẽ lắc đầu: Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương