“Nương nương cẩn thận! Để nô tài dìu nương nương về nghỉ.

“Không... không cần đâu. Gương mặt nàng thoáng vẻ lúng túng, rút tay về, khẽ gật đầu rồi chậm rãi rời khỏi tầm mắt của công công.

Công công nhìn theo bóng dáng cô đơn của nàng khuất xa, khẽ thở dài. “Nương nương thật là một người tốt, cớ sao điện hạ lại không nhìn ra điều ấy?

Hắn thực sự không hiểu nổi. Nam nhân tam thê tứ thiếp vốn là chuyện thường tình, có thêm vài người tri kỷ bên cạnh chẳng phải tốt sao? Tại sao phải đắm mình vào một người, bỏ qua người luôn kề bên mình? “Ôi, điện hạ quả thật vẫn còn quá trẻ…

Hôm sau.