Đông Phương Húc dường như đã dự liệu trước cơn thịnh nộ của Thần Hoàng. Trên gương mặt hắn, không lộ chút hoảng loạn nào. “Phụ hoàng, chẳng lẽ thân là Thái tử, ngay cả được ở bên người mình yêu cũng là điều xa vời đến vậy sao? Câu nói này khiến Thần Hoàng chấn động. Trong đầu ông lập tức hiện lên gương mặt tuyệt sắc vô song ấy. Người mình yêu... xa vời không thể với tới... “Ý của nhi thần đã quyết. Nếu có thể cưới được Vĩnh Cát Huyện chủ làm thê tử, phu thê chúng ta nhất định sẽ dẫn dắt Thần Quốc bước lên con đường cường thịnh. Phụ hoàng cũng đã nhìn thấy tài năng của Vĩnh Cát Huyện chủ. Nhi thần nguyện vì nàng, vì Thần Quốc này mà dốc cạn tâm sức. Mong phụ hoàng chấp thuận thỉnh cầu của nhi thần. Lời này chẳng phải đang nói rằng, nếu không phải là Vĩnh Cát Huyện chủ, thì ngay cả ngôi vị Thái tử hắn cũng không màng sao... Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương