“À... chuyện này...” Bà mụ run rẩy rụt tay lại, biết rằng Cố Tầm Phương đã tức giận. Bà lập tức tự vả liên tiếp mấy cái, miệng rối rít:

“Là lỗi của tiểu nhân! Tiểu nhân đáng chết!”

Ánh mắt Cố Tầm Phương chuyển qua cô gái vừa bị kéo ra ngoài. Nàng vận chiếc váy dài màu xanh nước hồ, trên cổ làn da trắng mịn như ngọc, dáng người mảnh mai yếu ớt, tựa như chỉ cần cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể cuốn đi. Khuôn mặt thanh tao như hoa phù dung, đôi mắt sâu thẳm chất chứa nỗi buồn không thể xóa nhòa. Vẻ đẹp ấy khiến người khác không khỏi động lòng, nhưng lại ngần ngại làm xáo trộn vẻ tĩnh lặng như hồ nước ấy.

Điều khiến Cố Tầm Phương thật sự chú ý là đôi bàn tay giao nhau của nàng. Những ngón tay thon dài, thanh mảnh, trắng trẻo tựa bạch ngọc, chính đôi tay ấy đã tấu lên bản nhạc tuyệt diệu vừa rồi.

Bà mụ cúi đầu, nhưng liếc nhìn Cố Tầm Phương qua khóe mắt. Khi thấy hắn chăm chú nhìn Cầm Hoan, bà mụ khẽ nở nụ cười lén lút, nhưng ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng của hắn quét qua, như nhìn thấu mọi suy nghĩ trong lòng bà ta.