Câu nói của Tiêu Diệc Sâm vừa dứt, không ít người sắc mặt biến đổi. Đông Phương Húc siết chặt ly rượu trong tay, chẳng lẽ Tiêu hoàng lại đang nhắm đến Vân Thư? Ánh mắt đó không qua khỏi sự quan sát của Tiêu Diệc Sâm. Hắn rất thích nhìn biểu cảm của người khác khi bị đẩy vào tình thế khó khăn, đặc biệt là vị thái tử kiêu ngạo của Thần quốc này. Hắn vẫn lo lắng cho người đàn bà tầm thường kia sao? Nghĩ đến đây, trong đầu Tiêu Diệc Sâm chợt hiện lên hình ảnh khuôn mặt thanh nhã của nàng, rồi lại thoáng qua nụ cười e thẹn, đầy nịnh bợ. Hai gương mặt giống hệt nhau nhưng mâu thuẫn, khiến hắn không phân biệt được đâu mới là con người thật của nàng. Thái tử Thần quốc lại để ý đến một nữ tử như vậy. Quả thật không đáng bận tâm. Dẫu vậy, Tiêu Diệc Sâm cũng có những tính toán riêng, nhưng hắn tò mò hơn cả là Thần Hoàng sẽ đưa ra quyết định gì. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương