“Ngươi... ngươi đã dùng ám khí gì vậy? Võ sĩ ôm lấy ngực đau đớn, trừng mắt nhìn vị tướng trẻ vẫn đứng vững. Dường như hắn ta đã lấy lại được sức mạnh, vung thanh trường kiếm lên, khí thế thay đổi hoàn toàn. Võ sĩ chỉ cảm thấy một ánh nhìn sắc bén bắn thẳng vào mình, quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt u ám của Tiêu hoàng. Gắng chịu cơn đau nhức, võ sĩ nhặt lại cặp búa lớn dưới đất. Hắn chưa bao giờ chịu nỗi nhục bị người khác đánh rơi vũ khí, nhưng những người nhạy bén đã nhận ra, cổ tay của hắn đang run rẩy khi cầm búa. Tào Phương nheo mắt nhìn về phía Cố Tầm Phương. Hắn biết trận này mình đã thua. Nhưng từ lúc nào đối phương đã phát hiện ra bí mật? Quả nhiên, dù dốc hết sức lực, võ sĩ cũng không thể xoay chuyển tình thế. Lần nữa, hắn bị hất mạnh xuống đất. Lần này, hắn không còn sức đứng dậy. Một vệt máu dài trên sàn đất đánh dấu cú ngã vừa rồi của hắn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương