Nàng đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng mình, ánh mắt nhìn về phía nam tử mà nàng yêu thương, cảm giác hạnh phúc và mãn nguyện dâng tràn trong lòng. “Điện hạ, đã đến lúc hồi cung. Một thái giám cải trang đứng bên nhắc nhở. Đỗ Viễn Tú lập tức tiến tới, định đưa tay đỡ chàng. Nhưng không ngờ, Đông Phương Húc lại đặt tay lên cổ tay của thái giám kia, khẽ nói: “Ừ, hồi cung. Cảnh tượng này rơi vào tầm mắt của Vân Thư, người đang bị Phượng Linh kéo giữ. Nàng nhìn thấy ánh mắt thoáng qua nét buồn của Đỗ Viễn Tú, sau đó mới thu lại ánh nhìn khi thấy hai người họ rời khỏi cửa. “Thư tỷ tỷ, tam ca của muội đã về rồi. Phượng Linh kéo tay áo nàng, mỉm cười đầy bí hiểm. “...Ừ. Vân Thư nhìn dáng vẻ nhí nhảnh của cô bé, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương