“Bên trong có chuyện gì vậy? Phượng Kỳ ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy vài gia đinh mồ hôi nhễ nhại từ phòng mình bước ra, dường như đang khiêng đồ vật gì đó. “Tứ ca, hình như Linh nhi mang đồ tốt gì đó cho huynh đấy. Lục thiếu gia Phượng Dực nói với giọng đầy mong đợi. Nếu họ đã nhìn thấy, tứ ca nhất định không nên giữ riêng, dù thế nào cũng phải chia cho hai huynh đệ họ một phần mới phải. “Haha, Linh nhi có thể mang đồ tốt gì cho ta chứ? Phượng Kỳ cười nhạt. Chỉ cần tiểu ma vương ấy không gây thêm rắc rối, hắn đã cảm thấy nhẹ nhõm. Nói xong, hắn vén áo bước vào phòng, ngũ thiếu gia và lục thiếu gia cũng nhanh chóng theo sau. Trong phòng chất đầy những rương lớn nhỏ màu đỏ thẫm, vô cùng xa hoa. Phượng Kỳ mở một rương ra, bên trong là một đống cuộn tranh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương