Trong hành cung của Thái tử. “Nương nương, đây là các món bổ phẩm điện hạ sai người đưa đến. Cung nữ mỉm cười, gương mặt rạng rỡ, khiến Đỗ Viễn Tú đang nằm trên giường lập tức ngồi dậy. “Là điện hạ gửi đến sao? “Vâng, nương nương. Điện hạ quan tâm nương nương như vậy đó. Đỗ Viễn Tú khẽ mỉm cười, ánh mắt không kiềm được mà dừng lại trên những chiếc hộp gấm kia. Thứ nàng để ý không phải là những món bổ phẩm, mà là tấm lòng của Đông Phương Húc. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương