Vài vị phi tần lập tức dừng bước, ngoảnh lại nhìn. Các mỹ nhân trong đình đã đứng dậy, trên mỗi gương mặt đều mang vẻ kiêu kỳ khó ưa. “Ai nhận thì bổn cung nói người đó.” Một phi tần cười nhạt, khiến những người xung quanh lập tức bật cười lấy lòng. Sắc mặt mấy mỹ nhân thay đổi. Dẫn đầu là một nữ tử dáng người cao gầy, nàng nhấc chân dài bước ra ngoài, lạnh lùng nói: “Cũng phải, trong thiên hạ, thứ gì mà Thần quốc không có, mỹ nhân thế nào mà chẳng từng thấy. Chỉ là năm tháng vô tình, kẻ cũ đã lu mờ trước ánh cười của người mới.” Lời này vừa dứt, những mỹ nhân đứng cạnh lập tức đưa tay che miệng, cười khúc khích ngọt ngào. “Cô... cô nói gì vậy?” Vài vị phi tần không ngờ các mỹ nhân được Tiêu hoàng cống nạp lại dám ngang ngược đến mức buông lời vô lễ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương