Mình đã chết rồi sao? Nhưng sao không đau chút nào? Không đúng, người này trông thật quen thuộc, dường như nàng đã gặp ở đâu đó. Trước khi Vĩnh Ninh kịp phản ứng, Phượng Kỳ đã nhẹ nhàng đặt nàng xuống, ánh mắt lạnh lùng quét về phía gã đàn ông đang nắm chặt tay của thư đồng. “Ngươi có biết, người ngươi vừa làm bị thương là ai không? Giọng nói đầy sát khí khiến gã đàn ông thoáng chững lại, nhưng tiếng xì xào của đám đông xung quanh đã tiếp thêm cho hắn can đảm. “Ngươi có biết bản gia là ai không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương