Lúc này, trái tim Ngô Tuệ Vân đau như dao cắt, chỉ khi mất đi đứa trẻ, nàng mới cảm nhận rõ ràng nỗi đau trong lòng mình.

Nàng không phải không yêu con, mà là không biết đối mặt với tương lai khắc nghiệt ra sao. Giờ đây, nàng lại cô đơn một mình.

“Tuệ Vân, có phải Duệ nhi bắt nạt con không? Nói cho mẫu hậu nghe. Hoàng hậu lên tiếng, lúc này Ngô Tuệ Vân mới nhận ra trong tẩm điện còn có người khác.

Nàng từ từ quay đầu lại, ngay lập tức bắt gặp gương mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lùng của Đông Phương Duệ.

Hoàng hậu nhận thấy ánh mắt của Ngô Tuệ Vân tràn đầy sợ hãi. Nàng theo phản xạ kéo chăn che mình, tránh ánh mắt của Đông Phương Duệ.