Tiếng vó ngựa như đã giẫm qua người Đỗ Viễn Phương. Phượng Vũ nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm giác như có một nhát dao sắc lạnh đâm thẳng vào tim hắn, một tảng đá lớn đè nặng trên ngực khiến hắn gần như không thở nổi.

“Đỗ tiểu thư!”

Cả hai người lập tức thúc ngựa lao nhanh về phía Đỗ Viễn Phương nằm trên mặt đất. Phượng Vũ đến trước, nhảy xuống ngựa, quỳ gối bên cạnh nàng. Nữ nhân trên đất tóc tai bù xù, hắn cẩn thận đỡ lấy bờ vai nàng.

“Đỗ tiểu thư, Đỗ tiểu thư! Nàng thế nào rồi…”

Hắn nhận ra tay mình dính máu, cảm giác bất an tràn ngập trong lòng. Khi hắn nhẹ nhàng xoay mặt Đỗ Viễn Phương lại, không khí dường như đông cứng lại trong khoảnh khắc ấy.