Lời của Tây Nguyệt đã nhắc nhở Đông Phương Húc: nếu tất cả chuyện này đều do Tiêu Hoàng chỉ thị, thì thứ hắn trúng phải có thể không chỉ đơn thuần là xuân dược. “Ngươi biết y thuật.” Tây Nguyệt ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của Đông Phương Húc. Rõ ràng Thái tử Thần quốc đang nghi ngờ liệu có phải hắn đã trúng độc từ sứ giả. Tây Nguyệt liền gật đầu: “Y thuật của Tây Nguyệt không thể sánh với huyện chủ Vĩnh Cát, nhưng chỉ cần điện hạ cho phép huyện chủ vào cung thì có thể…” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương