Theo lời miêu tả của Cố Tầm Phương, Vân Thư lập tức cảm thấy người trong miệng hắn rất có khả năng chính là Tiêu Diệc Sâm, chỉ là kẻ ấy đã cải trang thành dáng vẻ của Gia Luật Thuần. Sao nàng lại không nghĩ đến điều này sớm hơn? Hiện giờ Tiêu Diệc Sâm vẫn còn ở Thần quốc, mà với tính cách phô trương như Cố Tầm Phương, việc gặp phải hắn thực sự là quá dễ dàng.

Hiện tại, Cố Tầm Phương chính là một nhân tài hiếm có của Thần quốc. Chỉ là, điều làm Vân Thư ngạc nhiên chính là lời hứa tặng trăm tòa phủ đệ của Tiêu Diệc Sâm vẫn không thể khiến người này động lòng. Nàng vốn cho rằng Cố Tầm Phương là một kẻ ham tiền tài, nhưng giờ nhìn lại, có lẽ nàng đã lầm.

Chỉ là, nếu đúng là Tiêu Diệc Sâm thì mọi chuyện sẽ trở nên phiền phức. Hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua.

“Hừ, bổn đại nhân còn nói, nếu hắn quỳ xuống dập đầu với bổn đại nhân, có lẽ còn có thể thương lượng được. Cố Tầm Phương ưỡn ngực, giọng điệu đầy kiêu ngạo. Lời này khiến Vân Thư trong lòng thoáng kinh ngạc, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt hắn, dường như muốn nhìn ra điều gì đó.

Cố Tầm Phương tất nhiên cảm nhận được ánh mắt ấy, trong lòng lại càng thêm đắc ý, tin chắc rằng huyện chủ Vĩnh Cát đã coi mình là một người cứng rắn, có nguyên tắc. Đúng vậy, hắn – Cố Tầm Phương, là người như thế nào chứ, sao có thể dễ dàng bị người nước khác mua chuộc?